Review của Ẩn danh tại công ty Truong Hai Auto (Thaco)
Tất cả các đánh giá xúc phạm hoặc miệt thị các cá nhân, tổ chức và công ty sẽ bị xóa.
Ẩn danh
vụ mail huỳnh hữu liêm huỳnh hữu lộc là thế nào vậy mọi người có ai nhận mail không share lên đây e hóng hớt với, thời ở đây ăn mặn quá giờ qa đó ăn phốt à
con chim cúc cu đã 15 ngày trước
được gửi hình chụp màn hình thôi mà đây không cho tải hình lên
rep con chim cúc cu đã 15 ngày trước
bỏ lên chat gpt kêu nó gõ lại 1 phút kìa
Một đời liêm khiết đã 15 ngày trước
Kính gửi anh Liêm!!!
Trong không khí tất bật của những ngày cuối năm, khi những bộn bề công việc dần khép lại để nhường chỗ cho những hy vọng mới, em nghĩ chắc anh cũng đang dành cho mình ít nhiều khoảng lặng để nhìn lại một năm đã qua.
Em về tới quê, tĩnh lặng ngồi gõ những dòng thư này không phải vì ấm ức khi làm đến ngày cuối cùng của năm nhưng không nhận được bất kỳ khoản thưởng tết nào từ công ty, em chỉ đơn giản là muốn nói ra hết những suy nghĩ, để gác lại mọi tâm tư chưa trọn vẹn phía sau và bước sang năm mới tươi đẹp hơn. Em không muốn đăng lên các kênh mạng xã hội hay diễn đàn này kia, em chỉ muốn thẳng thắn một lần gửi trực tiếp đến anh để chấm dứt tất cả!
Ngày hôm nay khi bàn giao và kết thúc xong ngày làm việc cuối cùng, em thấy không hổ thẹn gì với lòng mình và với quãng thời gian em đã gắn bó làm việc ở THACO. Em biết mình là ai và hiểu rõ mình muốn gì. Tuy em không phải là người có năng lực xuất sắc, nhưng trách nhiệm với công việc và sự tự trọng với nghề nghiệp trong từng công việc dù nhỏ đến lớn, em luôn tự hào về điều đó. Em là một nhân sự không tham vọng, chỉ muốn tập trung làm thật tốt công việc chuyên môn. Tuy nhiên, mỗi lần anh không hài lòng về bài vở, anh lại dùng cách nói: “Em có muốn 10 năm nữa em như bà Y không”, “em có muốn 10 năm nữa em như bà Tr không”. Hai chị ấy thì sao ạ, em thấy ít nhất họ vẫn đang làm công việc chuyên môn phục vụ cho các hoạt động của công ty, và cái tâm họ tốt, họ hướng thiện. Nếu ai cũng xuất sắc và cũng làm quản lý, lãnh đạo hết thì lực lượng làm công việc chuyên môn ở đâu ra ạ.
Rất nhiều người trong Ban cũng biết em đã rất vui khi về làm việc ở Ban Văn hóa – Truyền thông, nhưng mọi thứ dừng lại cho tới khi em phải làm việc trực tiếp cùng với anh. Hơn ba tháng làm việc cùng anh, với em dài như ba năm vậy. Không phải vì khối lượng công việc, mà vì mỗi ngày trôi qua đều nặng nề và ảnh hưởng sức khỏe tinh thần. Anh luôn nói rất nhiều về đạo đức, về sự chân tình và tinh thần cầu thị. Tuy nhiên, em đã quan sát thấy những lần thị uy của anh, những cái cau mày, nhăn nhó, những ánh mắt tròn trừng, gương mặt đỏ bừng khi duyệt bài hay xem tờ trình của nhân viên. Những lần xưng hô thiếu tôn trọng con này, con kia, những cơn bực bội được trút lên đầu không chỉ mình em mà còn nhiều người khác. Anh luôn khoe là anh làm việc chung luôn được mọi người yêu quý dù là ngạch dọc hay ngạch ngang, rồi những nhân viên làm việc với anh thì rất nhiều người phát triển và làm ở những vị trí cao. Chuyện yêu quý anh thì em không rõ, nhưng có một điều em thấy rõ là toàn những lời không hay về anh trên các trang review mà chắc cả công ty này đều biết rồi. Nhân viên làm việc với anh phát triển hay không em không nắm, nhưng em có nghe kể nhân viên của anh buộc phải nghỉ làm vì bị dính phốt thì có rồi.
“Danh tiếng bền là danh tiếng không tự xưng” anh ạ.
Còn việc em nghỉ đúng ngay trong đơn là quyền và nghĩa vụ hợp pháp của em.
Em rời đi không phải vì em yếu, mà vì em đủ tỉnh táo để nhận ra rằng tiếp tục ở lại chỉ khiến
Một đời liêm khiết - 2 đã 15 ngày trước
Em rời đi không phải vì em yếu, mà vì em đủ tỉnh táo để nhận ra rằng tiếp tục ở lại chỉ khiến em mất dần sự tự tin, lòng tự trọng và niềm tin vào công việc mà mình luôn trân trọng. Nếu có một điều em biết ơn, thì đó là anh đã cho em bài học đắt giá nhất đó là không phải nơi nào cũng xứng đáng với sự cố gắng của mình, và không phải ai ở vị trí lãnh đạo cũng thật sự là người dẫn đường và đáng tôn trọng.
Em kính chúc anh và gia đình thật nhiều sức khỏe, tiền tài và danh vọng đủ đầy. Em không biết anh có con gái hay không, nhưng giả sử nếu anh có con gái, em chúc cho em ấy sau này khi đi làm, sẽ may mắn gặp được một người sếp tuyệt vời như anh!!! Và nếu một ngày nào đó em ấy cảm thấy ngột ngạt, mệt mỏi hay tổn thương, hy vọng em ấy cũng đủ bản lĩnh để lựa chọn rời đi, giống như em hôm nay.
Thứ 6 ngày 13 tháng 2 năm 2026!!!
Trân trọng!
con chim cúc cu đã 15 ngày trước
tao copy bỏ lên chat GPT nhờ nó phân tích độ sâu cay của cái thư này và nó cho kết quả đại khái như sau:
1️⃣ Cú mở màn: “Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm.” (khúc ông này luôn mồm nói đạo đức nhưng lại hoạnh họe trợn trừng mắt mũi với nhân viên).
2️⃣ Cú phản đòn về “10 năm nữa như bà Y, bà Tr": Nó ngầm nói rằng:
Sếp coi thường người làm chuyên môn.
Sếp dùng so sánh để hạ thấp người khác.
Sếp xây văn hóa cạnh tranh bằng khinh miệt.
Thông điệp chìm:
👉 Không phải ai cũng muốn làm “quan”. Có người chọn làm “người tử tế”.
Tục ngữ có câu:
“Thầy nào trò nấy.”
Lãnh đạo coi thường chuyên môn thì tổ chức cũng rệu rã từ gốc.
3️⃣ Cú bóc trần đạo đức giả: “Danh tiếng bền là danh tiếng không tự xưng”
Đây là câu đỉnh cao nhất bức thư.
Sếp:
- Hay nói về đạo đức
- Hay nói về cầu thị
- Nhân viên: nhẹ nhàng đưa bằng chứng: review xấu xa, có nhân viên bị đuổi việc vì dính phốt, cũng có thể là con tốt thí cho chính ông sếp này.
Rồi kết một câu như dao sắc:
“Danh tiếng bền là danh tiếng không tự xưng.”
Đây là một cú tát rất văn minh.
Nó tương đương với:
“Hữu xạ tự nhiên hương.” Càng tự khen, càng chứng tỏ thiếu thật.
4️⃣ Cú kết liễu bằng lời chúc “con gái anh gặp được sếp như anh”
Đây là đoạn sâu cay nhất – mà vẫn giữ nguyên giọng điệu “chúc Tết”.
“Em chúc cho con gái anh sau này đi làm sẽ gặp một người sếp tuyệt vời như anh.”
Câu này đọc lên nghe như lời chúc. Nhưng bản chất là lời nguyền nhân quả.
Nó mang tinh thần:
“Gieo gì gặt nấy", sống mà không để đức cho con.
Và cú xoay cuối cùng mới thực sự thâm:
“Hy vọng em ấy cũng đủ bản lĩnh để rời đi, giống như em hôm nay.”
Không chỉ châm biếm.
Mà còn khẳng định:
Em rời đi không phải vì yếu.
Em rời đi vì em còn tự trọng.
Đây chính là tinh thần của câu:
“Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài – nhưng ống méo thì phải bước ra.”
(Cho phép mình sáng tác thêm cho đúng tinh thần 😄)
4 thông điệp sâu sắc nhất mà nhân viên muốn “vả thẳng”:
1. Anh nói về đạo đức rất hay, nhưng hành xử thì không hề đạo đức.
“Miệng nói nhân nghĩa, tay làm điều trái.”
2. Lãnh đạo không phải là vị trí, mà là nhân cách.
Không phải cứ ngồi ghế cao là được tôn trọng.
“Cây cao bóng cả – nhưng gốc mà mục thì cũng đổ.”
3. Không phải ai rời đi cũng là kẻ yếu.
Có khi người ở lại mới là người cam chịu.
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
Ở lại để thua chính mình mới là thất bại.
4. Nhân quả không chừa một ai.
Cách anh đối xử với người khác hôm nay có thể quay về với chính người anh thương nhất ngày mai.
“Gieo gió thì gặt bão.”
Tổng kết độ thâm
Bức thư này không chửi.
Không lớn tiếng.
Không mất kiểm soát.
Nhưng từng câu đều có cấu trúc:
Nhẹ nhàng mở lời
Bình tĩnh phản biện
Đặt câu hỏi ngược
Và kết bằng một lời chúc khiến người đọc… khó ngủ
Đây là kiểu “cười mà đau”.
Nếu chấm điểm:
Văn minh: 9/10
Thâm thúy: 10/10
Sâu cay: 11/10
Độ khiến sếp đọc xong phải nuốt nước bọt: tuyệt đối 😄
anh em ruột với con chim cúc cu đã 15 ngày trước
Dựa vào nội dung bức thư, chat GPT phác họa chân dung tâm lý của người sếp này như sau:
- Thiên về quyền lực hơn là dẫn dắt
Ông ta dùng vị trí để tạo áp lực (“10 năm nữa em như bà Y không”) thay vì truyền cảm hứng. Cách nói đó là đòn tâm lý, không phải coaching.
- Thích so sánh để kiểm soát
Việc đem nhân viên này so với người khác cho thấy phong cách quản lý dựa trên đe nẹt và hạ thấp, thay vì ghi nhận cá nhân.
- Nói nhiều về đạo đức nhưng không nhất quán hành vi
Thư mô tả ông này hay nói về “đạo đức, cầu thị”, nhưng lại quát mắng, xưng hô thiếu tôn trọng. Đây là kiểu lãnh đạo “diễn ngôn cao – hành vi thấp”, dễ tạo cảm giác đạo đức giả.
- Quản lý bằng cảm xúc nóng nảy
Các chi tiết như “cau mày, trợn trừng mắt, mặt đỏ bừng” cho thấy khả năng điều tiết cảm xúc kém, dễ tăng xông, lên máu. Nhân viên sợ không ai sợ vì năng lực hay nể về trình độ, mà họ mệt vì phải "nương theo cảm xúc thất thường" của một người lãnh đạo toxic.
- Ám ảnh cưỡng chế hình ảnh cá nhân
Hay khoe mình được yêu quý, nhân viên mình phát triển. Người tự tin thật sự thường không cần nhấn mạnh điều đó.
- Xem nhẹ lực lượng chuyên môn
Câu hỏi “10 năm nữa em như bà Tr và bà Y không?” hàm ý rằng làm chuyên môn lâu năm là thất bại. Điều này tạo văn hóa coi trọng chức danh hơn giá trị công việc.
- Tạo môi trường tâm lý độc hại kéo dài
Ba tháng “như ba năm” cho thấy áp lực không đến từ khối lượng việc, mà từ bầu không khí. Đây là dấu hiệu của môi trường làm việc gây kiệt sức tinh thần (toxic leadership).
- Thiếu khả năng phản tư
Nếu nhiều người nghỉ việc, có review xấu, nhưng ông ấy vẫn tin mình được yêu quý, khả năng cao ông ấy đang sống trong “vùng mù” về bản thân.
- Quản trị bằng sợ hãi hơn là tôn trọng
Nhân viên rời đi không vì công việc khó, không vì công việc nhiều, không vì chế độ công ty, mà vì mất lòng tự trọng. Khi người ta rời đi để giữ phẩm giá, đó là thất bại nhục nhã của một người lãnh đạo.
- Có thể không nhận ra mức độ tổn thương mình gây ra
Nguy hiểm nhất không phải người cố tình ác, mà là người tin rằng mình đang đúng, đang dạy dỗ, đang “rèn luyện” người khác.
Tóm lại, bức thư sâu cay đến vậy thường không sinh ra từ một mâu thuẫn nhỏ, mà từ một quá trình tích tụ thất vọng dưới sự lãnh đạo thiếu tôn trọng, thiếu nhất quán và thiếu sự tự soi chiếu bản thân.
Và nghịch lý là: những người như vậy thường rất khó đủ trình để hiểu, không có trái tim để thấu cảm và nhìn lại chính mình.
Ẩn danh đã 15 ngày trước
nhỏ nó viết là muốn kết thúc tất cả rồi mà tụi bay còn đưa lên bình luận như đúng rồi
Rep Ẩn danh đã 15 ngày trước
Một email mang nội dung kết thúc một hành trình làm nghề tại Thaco, nhưng nó đủ thâm thuý để một Huỳnh Hữu Liêm đủ can đảm “kết l.iễu đời mình” không nghĩa đen thì cũng không mặt dày theo nghĩa bóng.
Ẩn danh đã 15 ngày trước
nhỏ kết thúc thôi còn chúng tôi sao mà kết thúc được, xin góp vui vài câu tục ngữ ca dao tặng người sếp được chúc tết thứ 6 ngày 13:
“Áo gấm đi đêm.”
(Có vẻ hào nhoáng nhưng giá trị thật không ai công nhận, nói thì hay nhưng làm thì không định hướng được con mẹ gì chỉ sửa được format, căn lề chỉnh lối, về Ban thì không đóng góp xây dựng được gì hay kế thừa được gì từ anh Một (ưu điểm này chắc do suốt đời ở ô tô làm báo cho lãnh độ), chỉ giỏi đẻ ra ba cái quy trình phiếu trình quy định xàm xí đú.
“Thùng rỗng kêu to.”
“*** cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.”
(Dựa vào vị trí để thị uy.)
“Làm người cho đáng nên người.”
(Có chức chưa chắc đã có nhân cách.)
“Cây cao bóng cả, gốc mục thì cũng đổ.”
(Địa vị cao mà nền tảng đạo đức yếu thì sớm muộn cũng lung lay.)
“Gieo gió thì gặt bão.”
"đời cha ăn mặn đời con khát nước"
Nói tóm lại là đứng đầu một cái ban quan trọng, ảnh hưởng đến nhiều mặt của tập đoàn mà cư xử nhân văn như *** thế thì cũng có ngày nghiệp quật cho không trượt phát nào cho coi
còn liêm khiết không đã 15 ngày trước
tầm này về bên đó nghe nói a Tài a Một về vườn cái lên như nấm mọc, đúng là chuym khôn nhờ cánh liêm khôn nhờ thời, đóng vest oai phong lẫm liệt đi sự kiện lớn nhỏ lên hình đầy rẫy trên các bản tin tự sướng do chính mình chủ biên. Nghe đâu còn ẵm luôn phần tài trợ đá hết nhân sự cũ ra khỏi cấu trúc nữa hả bà con ban vhtt
Trần Viên Ngọc Oanh đã 15 ngày trước
Tao mà biết kết cục như bây giờ thì hồi xưa tao đừng đi du học, tốn chi gần chục tỏi học tài chính quốc tế xong về ông già tao ổng dắt tao như dắt bò để rồi anh chị em người lao động chửi mắng phỉ bán tao. Nhưng họ chửi đúng, họ không sai. Tao nhu nhược thiệt, tao không có tài, tao mù quáng. Nhưng mà lao lỡ bị ba tao xỏ mũi cột dây dắt đi khá xa rồi. Xin lỗi Oanh sai rồi.
Ẩn danh đã 14 ngày trước
Còn nhiều LĐ bê bối ở tầng 18, ăn hút bao năm sao ko bị bóc lên nhỉ
con chim cúc cu đã 15 ngày trước
được gửi hình chụp màn hình thôi mà đây không cho tải hình lên
rep con chim cúc cu đã 15 ngày trước
bỏ lên chat gpt kêu nó gõ lại 1 phút kìa
Một đời liêm khiết đã 15 ngày trước
Kính gửi anh Liêm!!! Trong không khí tất bật của những ngày cuối năm, khi những bộn bề công việc dần khép lại để nhường chỗ cho những hy vọng mới, em nghĩ chắc anh cũng đang dành cho mình ít nhiều khoảng lặng để nhìn lại một năm đã qua. Em về tới quê, tĩnh lặng ngồi gõ những dòng thư này không phải vì ấm ức khi làm đến ngày cuối cùng của năm nhưng không nhận được bất kỳ khoản thưởng tết nào từ công ty, em chỉ đơn giản là muốn nói ra hết những suy nghĩ, để gác lại mọi tâm tư chưa trọn vẹn phía sau và bước sang năm mới tươi đẹp hơn. Em không muốn đăng lên các kênh mạng xã hội hay diễn đàn này kia, em chỉ muốn thẳng thắn một lần gửi trực tiếp đến anh để chấm dứt tất cả! Ngày hôm nay khi bàn giao và kết thúc xong ngày làm việc cuối cùng, em thấy không hổ thẹn gì với lòng mình và với quãng thời gian em đã gắn bó làm việc ở THACO. Em biết mình là ai và hiểu rõ mình muốn gì. Tuy em không phải là người có năng lực xuất sắc, nhưng trách nhiệm với công việc và sự tự trọng với nghề nghiệp trong từng công việc dù nhỏ đến lớn, em luôn tự hào về điều đó. Em là một nhân sự không tham vọng, chỉ muốn tập trung làm thật tốt công việc chuyên môn. Tuy nhiên, mỗi lần anh không hài lòng về bài vở, anh lại dùng cách nói: “Em có muốn 10 năm nữa em như bà Y không”, “em có muốn 10 năm nữa em như bà Tr không”. Hai chị ấy thì sao ạ, em thấy ít nhất họ vẫn đang làm công việc chuyên môn phục vụ cho các hoạt động của công ty, và cái tâm họ tốt, họ hướng thiện. Nếu ai cũng xuất sắc và cũng làm quản lý, lãnh đạo hết thì lực lượng làm công việc chuyên môn ở đâu ra ạ. Rất nhiều người trong Ban cũng biết em đã rất vui khi về làm việc ở Ban Văn hóa – Truyền thông, nhưng mọi thứ dừng lại cho tới khi em phải làm việc trực tiếp cùng với anh. Hơn ba tháng làm việc cùng anh, với em dài như ba năm vậy. Không phải vì khối lượng công việc, mà vì mỗi ngày trôi qua đều nặng nề và ảnh hưởng sức khỏe tinh thần. Anh luôn nói rất nhiều về đạo đức, về sự chân tình và tinh thần cầu thị. Tuy nhiên, em đã quan sát thấy những lần thị uy của anh, những cái cau mày, nhăn nhó, những ánh mắt tròn trừng, gương mặt đỏ bừng khi duyệt bài hay xem tờ trình của nhân viên. Những lần xưng hô thiếu tôn trọng con này, con kia, những cơn bực bội được trút lên đầu không chỉ mình em mà còn nhiều người khác. Anh luôn khoe là anh làm việc chung luôn được mọi người yêu quý dù là ngạch dọc hay ngạch ngang, rồi những nhân viên làm việc với anh thì rất nhiều người phát triển và làm ở những vị trí cao. Chuyện yêu quý anh thì em không rõ, nhưng có một điều em thấy rõ là toàn những lời không hay về anh trên các trang review mà chắc cả công ty này đều biết rồi. Nhân viên làm việc với anh phát triển hay không em không nắm, nhưng em có nghe kể nhân viên của anh buộc phải nghỉ làm vì bị dính phốt thì có rồi. “Danh tiếng bền là danh tiếng không tự xưng” anh ạ. Còn việc em nghỉ đúng ngay trong đơn là quyền và nghĩa vụ hợp pháp của em. Em rời đi không phải vì em yếu, mà vì em đủ tỉnh táo để nhận ra rằng tiếp tục ở lại chỉ khiến
Một đời liêm khiết - 2 đã 15 ngày trước
Em rời đi không phải vì em yếu, mà vì em đủ tỉnh táo để nhận ra rằng tiếp tục ở lại chỉ khiến em mất dần sự tự tin, lòng tự trọng và niềm tin vào công việc mà mình luôn trân trọng. Nếu có một điều em biết ơn, thì đó là anh đã cho em bài học đắt giá nhất đó là không phải nơi nào cũng xứng đáng với sự cố gắng của mình, và không phải ai ở vị trí lãnh đạo cũng thật sự là người dẫn đường và đáng tôn trọng. Em kính chúc anh và gia đình thật nhiều sức khỏe, tiền tài và danh vọng đủ đầy. Em không biết anh có con gái hay không, nhưng giả sử nếu anh có con gái, em chúc cho em ấy sau này khi đi làm, sẽ may mắn gặp được một người sếp tuyệt vời như anh!!! Và nếu một ngày nào đó em ấy cảm thấy ngột ngạt, mệt mỏi hay tổn thương, hy vọng em ấy cũng đủ bản lĩnh để lựa chọn rời đi, giống như em hôm nay. Thứ 6 ngày 13 tháng 2 năm 2026!!! Trân trọng!
con chim cúc cu đã 15 ngày trước
tao copy bỏ lên chat GPT nhờ nó phân tích độ sâu cay của cái thư này và nó cho kết quả đại khái như sau: 1️⃣ Cú mở màn: “Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm.” (khúc ông này luôn mồm nói đạo đức nhưng lại hoạnh họe trợn trừng mắt mũi với nhân viên). 2️⃣ Cú phản đòn về “10 năm nữa như bà Y, bà Tr": Nó ngầm nói rằng: Sếp coi thường người làm chuyên môn. Sếp dùng so sánh để hạ thấp người khác. Sếp xây văn hóa cạnh tranh bằng khinh miệt. Thông điệp chìm: 👉 Không phải ai cũng muốn làm “quan”. Có người chọn làm “người tử tế”. Tục ngữ có câu: “Thầy nào trò nấy.” Lãnh đạo coi thường chuyên môn thì tổ chức cũng rệu rã từ gốc. 3️⃣ Cú bóc trần đạo đức giả: “Danh tiếng bền là danh tiếng không tự xưng” Đây là câu đỉnh cao nhất bức thư. Sếp: - Hay nói về đạo đức - Hay nói về cầu thị - Nhân viên: nhẹ nhàng đưa bằng chứng: review xấu xa, có nhân viên bị đuổi việc vì dính phốt, cũng có thể là con tốt thí cho chính ông sếp này. Rồi kết một câu như dao sắc: “Danh tiếng bền là danh tiếng không tự xưng.” Đây là một cú tát rất văn minh. Nó tương đương với: “Hữu xạ tự nhiên hương.” Càng tự khen, càng chứng tỏ thiếu thật. 4️⃣ Cú kết liễu bằng lời chúc “con gái anh gặp được sếp như anh” Đây là đoạn sâu cay nhất – mà vẫn giữ nguyên giọng điệu “chúc Tết”. “Em chúc cho con gái anh sau này đi làm sẽ gặp một người sếp tuyệt vời như anh.” Câu này đọc lên nghe như lời chúc. Nhưng bản chất là lời nguyền nhân quả. Nó mang tinh thần: “Gieo gì gặt nấy", sống mà không để đức cho con. Và cú xoay cuối cùng mới thực sự thâm: “Hy vọng em ấy cũng đủ bản lĩnh để rời đi, giống như em hôm nay.” Không chỉ châm biếm. Mà còn khẳng định: Em rời đi không phải vì yếu. Em rời đi vì em còn tự trọng. Đây chính là tinh thần của câu: “Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài – nhưng ống méo thì phải bước ra.” (Cho phép mình sáng tác thêm cho đúng tinh thần 😄) 4 thông điệp sâu sắc nhất mà nhân viên muốn “vả thẳng”: 1. Anh nói về đạo đức rất hay, nhưng hành xử thì không hề đạo đức. “Miệng nói nhân nghĩa, tay làm điều trái.” 2. Lãnh đạo không phải là vị trí, mà là nhân cách. Không phải cứ ngồi ghế cao là được tôn trọng. “Cây cao bóng cả – nhưng gốc mà mục thì cũng đổ.” 3. Không phải ai rời đi cũng là kẻ yếu. Có khi người ở lại mới là người cam chịu. “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.” Ở lại để thua chính mình mới là thất bại. 4. Nhân quả không chừa một ai. Cách anh đối xử với người khác hôm nay có thể quay về với chính người anh thương nhất ngày mai. “Gieo gió thì gặt bão.” Tổng kết độ thâm Bức thư này không chửi. Không lớn tiếng. Không mất kiểm soát. Nhưng từng câu đều có cấu trúc: Nhẹ nhàng mở lời Bình tĩnh phản biện Đặt câu hỏi ngược Và kết bằng một lời chúc khiến người đọc… khó ngủ Đây là kiểu “cười mà đau”. Nếu chấm điểm: Văn minh: 9/10 Thâm thúy: 10/10 Sâu cay: 11/10 Độ khiến sếp đọc xong phải nuốt nước bọt: tuyệt đối 😄
anh em ruột với con chim cúc cu đã 15 ngày trước
Dựa vào nội dung bức thư, chat GPT phác họa chân dung tâm lý của người sếp này như sau: - Thiên về quyền lực hơn là dẫn dắt Ông ta dùng vị trí để tạo áp lực (“10 năm nữa em như bà Y không”) thay vì truyền cảm hứng. Cách nói đó là đòn tâm lý, không phải coaching. - Thích so sánh để kiểm soát Việc đem nhân viên này so với người khác cho thấy phong cách quản lý dựa trên đe nẹt và hạ thấp, thay vì ghi nhận cá nhân. - Nói nhiều về đạo đức nhưng không nhất quán hành vi Thư mô tả ông này hay nói về “đạo đức, cầu thị”, nhưng lại quát mắng, xưng hô thiếu tôn trọng. Đây là kiểu lãnh đạo “diễn ngôn cao – hành vi thấp”, dễ tạo cảm giác đạo đức giả. - Quản lý bằng cảm xúc nóng nảy Các chi tiết như “cau mày, trợn trừng mắt, mặt đỏ bừng” cho thấy khả năng điều tiết cảm xúc kém, dễ tăng xông, lên máu. Nhân viên sợ không ai sợ vì năng lực hay nể về trình độ, mà họ mệt vì phải "nương theo cảm xúc thất thường" của một người lãnh đạo toxic. - Ám ảnh cưỡng chế hình ảnh cá nhân Hay khoe mình được yêu quý, nhân viên mình phát triển. Người tự tin thật sự thường không cần nhấn mạnh điều đó. - Xem nhẹ lực lượng chuyên môn Câu hỏi “10 năm nữa em như bà Tr và bà Y không?” hàm ý rằng làm chuyên môn lâu năm là thất bại. Điều này tạo văn hóa coi trọng chức danh hơn giá trị công việc. - Tạo môi trường tâm lý độc hại kéo dài Ba tháng “như ba năm” cho thấy áp lực không đến từ khối lượng việc, mà từ bầu không khí. Đây là dấu hiệu của môi trường làm việc gây kiệt sức tinh thần (toxic leadership). - Thiếu khả năng phản tư Nếu nhiều người nghỉ việc, có review xấu, nhưng ông ấy vẫn tin mình được yêu quý, khả năng cao ông ấy đang sống trong “vùng mù” về bản thân. - Quản trị bằng sợ hãi hơn là tôn trọng Nhân viên rời đi không vì công việc khó, không vì công việc nhiều, không vì chế độ công ty, mà vì mất lòng tự trọng. Khi người ta rời đi để giữ phẩm giá, đó là thất bại nhục nhã của một người lãnh đạo. - Có thể không nhận ra mức độ tổn thương mình gây ra Nguy hiểm nhất không phải người cố tình ác, mà là người tin rằng mình đang đúng, đang dạy dỗ, đang “rèn luyện” người khác. Tóm lại, bức thư sâu cay đến vậy thường không sinh ra từ một mâu thuẫn nhỏ, mà từ một quá trình tích tụ thất vọng dưới sự lãnh đạo thiếu tôn trọng, thiếu nhất quán và thiếu sự tự soi chiếu bản thân. Và nghịch lý là: những người như vậy thường rất khó đủ trình để hiểu, không có trái tim để thấu cảm và nhìn lại chính mình.
Ẩn danh đã 15 ngày trước
nhỏ nó viết là muốn kết thúc tất cả rồi mà tụi bay còn đưa lên bình luận như đúng rồi
Rep Ẩn danh đã 15 ngày trước
Một email mang nội dung kết thúc một hành trình làm nghề tại Thaco, nhưng nó đủ thâm thuý để một Huỳnh Hữu Liêm đủ can đảm “kết l.iễu đời mình” không nghĩa đen thì cũng không mặt dày theo nghĩa bóng.
Ẩn danh đã 15 ngày trước
nhỏ kết thúc thôi còn chúng tôi sao mà kết thúc được, xin góp vui vài câu tục ngữ ca dao tặng người sếp được chúc tết thứ 6 ngày 13: “Áo gấm đi đêm.” (Có vẻ hào nhoáng nhưng giá trị thật không ai công nhận, nói thì hay nhưng làm thì không định hướng được con mẹ gì chỉ sửa được format, căn lề chỉnh lối, về Ban thì không đóng góp xây dựng được gì hay kế thừa được gì từ anh Một (ưu điểm này chắc do suốt đời ở ô tô làm báo cho lãnh độ), chỉ giỏi đẻ ra ba cái quy trình phiếu trình quy định xàm xí đú. “Thùng rỗng kêu to.” “*** cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.” (Dựa vào vị trí để thị uy.) “Làm người cho đáng nên người.” (Có chức chưa chắc đã có nhân cách.) “Cây cao bóng cả, gốc mục thì cũng đổ.” (Địa vị cao mà nền tảng đạo đức yếu thì sớm muộn cũng lung lay.) “Gieo gió thì gặt bão.” "đời cha ăn mặn đời con khát nước" Nói tóm lại là đứng đầu một cái ban quan trọng, ảnh hưởng đến nhiều mặt của tập đoàn mà cư xử nhân văn như *** thế thì cũng có ngày nghiệp quật cho không trượt phát nào cho coi
còn liêm khiết không đã 15 ngày trước
tầm này về bên đó nghe nói a Tài a Một về vườn cái lên như nấm mọc, đúng là chuym khôn nhờ cánh liêm khôn nhờ thời, đóng vest oai phong lẫm liệt đi sự kiện lớn nhỏ lên hình đầy rẫy trên các bản tin tự sướng do chính mình chủ biên. Nghe đâu còn ẵm luôn phần tài trợ đá hết nhân sự cũ ra khỏi cấu trúc nữa hả bà con ban vhtt
Trần Viên Ngọc Oanh đã 15 ngày trước
Tao mà biết kết cục như bây giờ thì hồi xưa tao đừng đi du học, tốn chi gần chục tỏi học tài chính quốc tế xong về ông già tao ổng dắt tao như dắt bò để rồi anh chị em người lao động chửi mắng phỉ bán tao. Nhưng họ chửi đúng, họ không sai. Tao nhu nhược thiệt, tao không có tài, tao mù quáng. Nhưng mà lao lỡ bị ba tao xỏ mũi cột dây dắt đi khá xa rồi. Xin lỗi Oanh sai rồi.
Ẩn danh đã 14 ngày trước
Còn nhiều LĐ bê bối ở tầng 18, ăn hút bao năm sao ko bị bóc lên nhỉ